News Ticker

Menu

Browsing "Bài cũ hơn"

Các bài viết thuộc danh mục "tam su"

Sau chia tay...

07 tháng 9 2017 / No Comments

Thời gian sau chia tay, ai trong chúng ta cũng từng sống trong niềm đau tan vỡ, và sau giai đoạn này chúng ta bắt đầu tìm cách liên lạc với người cũ để xem người ta có tốt không, người ta có nhớ đến mình hay không, người ta đã có người mới hay chưa? 


Có lẽ ai cũng nghĩ rằng thật ngốc khi làm điều đấy, nhưng con tim khi yêu thì thật là ngốc nghếch. Bởi vì tôi cũng đã từng như vậy nên tôi hiểu rất rõ các cảm xúc ấy. Và thật sự tôi ngưỡng mộ một vài bạn có đủ bản lĩnh nói buông là buông, không như đa số mọi người đều yếu mềm trước cái gọi là người yêu cũ. Nhưng để đủ bản lĩnh đấy các bạn cũng đã trãi qua không ít những tổn thương để bản thân mạnh mẽ.

Còn với ai, đang theo chân người cũ có lẽ bây giờ đang rất rối bời trong chính mối quan hệ của mình. Sau chia tay, tôi với người yêu cũ là mối quan hệ không rõ tên, có lẽ không ít người cũng trãi qua mối quan hệ này như tôi. Nó không còn là yêu, là quan tâm, là chăm sóc mà nó là một sự cần thiết để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Chúng ta có thể nhắn một tin nhắn nói nhớ người, cần người, rồi người cũng xuất hiện, vẫn ôm hôn nhau như lúc còn là người yêunhau. Nhưng sau cái khoảnh khắc ấy, ai cũng trở về cuộc sống của mình, người hôm qua bây giờ gặp lại như một người bạn bình thường, chu trình ấy cứ lặp đi lặp lại, đến nỗi người trong cuộc cũng trở nên mơ hồ. Chính những lúc đấy chúng ta lại buồn, nhưng chúng ta không biết được lí do tại sao.
Chúng ta thiết nghĩ, người ấy còn thương mình nhưng có điều gì làm người ta buông tay, chúng ta thắc mắc, và cứ nghĩ cứ kéo dài một thời gian nữa người ta sẽ nói, rồi biết đâu mọi chuyện lại tốt đẹp. Nhưng rồi một ngày bạn thấy người ấy vui vẻ với ai bạn đau nhói, bạn ghen nhưng không thể nói, bạn trách người ta, nhưng bạn đâu có cái quyền ấy, vì cả hai có là gì của nhau. Bao nhiêu câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong cuộc sống làm bạn chẳng thể rút chân ra được. Chỉ ai đã qua mới biết nó đáng sợ hơn cả lời chia tay rõ ràng.
Sự thật, sau chia tay, ai cũng cảm thấy thật trống vắng trong lòng. Dù ai cũng vậy, nếu người ấy của bạn có người mới có lẽ bạn sẽ không rơi vào mối quan hệ không tên, vì người ấy bận với người mới rồi. Nếu cả hai cô độc, sẽ dễ dàng tìm đến nhau, để thỏa lấp những thiếu thốn của nhau. Nhưng cả hai đều hiểu rất rõ tình cảm không còn như ban đầu nên không thể quay lại, nhưng lại không thể thiếu nhau, thế nên tìm đến nhau khi cần. Cả hai cứ bám víu vào cái mối quan hệ đó để sống, nhưng lâu lâu lại đau lòng, trách bản thân mình sao yếu lòng. Nếu bạn đủ bãn lĩnh bạn sẽ nhận ra sớm là trong mối quan hệ này sẽ chẳng thể có kết quả tốt đẹp gì cả. Vì nếu yêu thì nên yêu đúng nghĩa còn nếu không thì buông tay nhau ra để đối phương có thể yên lòng mà tìm hạnh phúc, đừng vì một phút yếu lòng của bản thân mà làm cho mình trở nên ngu muội trong tình cảm.
Chia tay thật sự rất đáng sợ, nhưng không đáng sợ bằng mối quan hệ không tên, vì chúng ta sẽ luôn tự dằn vặt chính mình. Nếu ai đó đang ở trường hợp này hãy mạnh mẽ bước ra bạn nhé.
-Bọ Dừa-

Người thương

23 tháng 7 2017 / 1 Comment
"Trên đời này nhất định có một người, dù thời gian người ấy thuộc về bạn hoàn toàn ngắn ngủi, nhưng khi muốn quên đi phải mất cả một đời. Và có những con đường vốn dĩ sinh ra chẳng phải để chúng ta cùng nhau bước tới.

Đã từng đi cùng nhau một đoạn đường, dù bàn tay đã từng siết chặt, dù vẫn còn thương, vẫn còn yêu, vẫn còn thiết tha, nhưng trên đời này vốn có những điều mặc nhiên là không thể, thì vĩnh viễn vẫn sẽ là không thể. Như chuyện của anh và em.

Chúng ta chọn dừng lại...

Anh chẳng cần chúng ta phải vùng vằng níu tay, cũng chẳng cần ai chấp nhất ở lại. Hãy bình yên bước bên nhau như những người bình thường. Nhớ nhung thì tin nhắn hỏi han, cô đơn chơi vơi thì lặng lẽ tìm về. Vậy là đủ rồi. Bởi bất kể ai trong chung ta bước về phía nhau thêm một bước, mọi thứ ngày hôm nay sẽ điềm nhiên trôi về phía lãng quên.

Chẳng thà cứ đứng nhìn nhau đổi hướng, ngoảnh mặt quay lưng mà mỉm cười an nhiên, còn hơn là cứ mãi miết trăn trở với nỗi đau lưng chừng khoé mắt.


Có những con người sinh ra để yêu thiết tha, nhưng tuyệt nhiên chẳng thuộc về nhau, ít nhất là ở kiếp này.

Em hãy tin rằng, trên đời này có những con người sinh ra là để yêu nhau, nhưng không có nghĩa là họ có thể yêu nhau. Có những con người sinh ra là để thuộc vể nhau, nhưng không có nghĩa là họ có thể bên nhau đi tới tận cùng. Giống như hành khách trên những chuyến tàu miệt mài, ai là hành khách cuối cùng, ai sẽ là của ai - chỉ thời gian mới có thể trả lời. Nhưng tiếc thay, cuộc hành trình của chúng ta lại chẳng hề an bài như những chuyến tàu tuần hoàn ấy. Bởi ai trong chúng ta cũng đều hiểu rằng, ở phía trước mặt, là lối rẽ chia về hai hướng, chỉ có thể chấp nhận bước qua mà không thể nào thay đổi. Chỉ có thể là những-người-thương-nhau, mà không thể ở bên nhau.

Chúng ta tự hiểu rằng, dừng lại là điều sớm muộn dù yêu thương vẫn còn nguyên vẹn, vậy chi bằng cứ giữ cho nhau những điều đẹp đẽ nhất, để rồi sẽ bình thản bước cạnh cuộc đời nhau như những người tri kỷ đã quá hiểu về nhau. Chúng ta sẽ vẫn còn nhau. Chỉ khác là, sẽ không còn cùng nhau đi tới cùng trời cuối bể.

Và để vừa lòng em, cũng không buồn lòng anh…"

 -Storm-

Em, Anh - Mối quan hệ không tên

24 tháng 5 2017 / 1 Comment
Dẫu biết mối quan hệ của chúng ta chẳng thể đi đến đâu! Một mối quan hệ không tên và cũng không có bắt đầu! Nhưng vẫn muốn được yêu, được nhớ, được chờ đợi, được trao đi... Dẫu biết đau khổ nhưng bản thân vẫn muốn dấn thân vào...


Một người như em- 1 con bé chưa thể định nghĩa 2 từ "tình yêu" dù bản thân luôn tìm thấy sự tiêu cực của hai từ ấy trên rất nhiều trang báo, đã biết nhớ, biết mong anh! Tất cả những gì nhận thấy, dường như em không thể nào diễn tả! Vì sao vậy! Vì anh là người đầu tiên cho em cảm giác ấy, cái cảm giác mà em chẳng biết nhận lấy làm sao, cũng chẳng biết biểu lộ thế nào! Bản thân từ lúc nào đã thích anh, em đã không còn nhớ rõ! Chỉ biết rằng khi ấy cũng là lúc bản thân em nhận ra tình cảm này không nên có! Cánh cửa lòng khép lại, dặn lòng không nên để tình cảm này đi quá xa! Nhưng những gì em làm được lại khiến bản thân trở nên yêu anh! Căn bản giữa thích và yêu đã rất khác nhau, nhưng giờ em đã yêu! Và tình yêu ấy đã chính thức đặt giữa ranh giới mong manh của đau khổ!

Bản thân em trước giờ chưa dám nghĩ mình sẽ yêu thêm một lần nào nữa! Sau bao sóng gió với mối tình đầu - 1 năm xem thư viện trường như là nhà, 1 kỳ khóc ròng rã trên bàn tự học thư viện! Em đã khuất phục, đã quyết định bản thân nên vì gia đình, vì bố mẹ! Tình yêu với em không còn quan trọng nữa! Nhưng rồi anh đã đến, đã đến khi em không còn quan tâm tình yêu ra sao, như thế nào! Mang tất cả cảm xúc của yêu thương đánh bật vào tim em!  Chắc cuộc đời trêu em... Càng muốn bản thân quên, muốn mối quan hệ không tên ấy không đi quá xa thì em lại càng yêu anh! Yêu anh nhiều hơn!

Rồi khi cả 2 nhận ra tình cảm dành cho nhau cũng là lúc chẳng thể nào bắt đầu! Dù biết yêu nhau nhiều đến mức nào đi chăng nữa, chúng ta cũng chẳng thể bên hay ở lại  cạnh đời nhau mãi mãi. Em buồn! Rồi chúng ta nói chuyện, hỏi thăm nhau thưa thớt đi...Để cứ ngỡ bản thân sẽ quên được anh, nhưng làm sao đây khi bản thân e đã bất lực! Đâu đâu cũng hình ảnh của anh! Một câu nói cũng làm em vui cả ngày, 1 kỷ niệm cũng làm em bất giác cười vô tri khi nhớ đến! Em nhớ những đêm trò chuyện cùng anh! Mọi thứ trong em dường như luôn nguyên vẹn! Lối ấy anh đi về, vẫn hay nhìn trông theo!

Chẳng cần anh biết em nhớ anh đến nhường nào, em mong thấy anh bao nhiêu, chỉ cần từ xa trông thấy hình bóng ấy, bản thân đã vui khôn xiết! Phải chăng đó là khác nhau giữa yêu và thích! Nhưng càng nhớ anh bao nhiều, bản thân đau khổ bấy nhiêu! Phải chăng chúng ta chỉ có duyên mà không nợ! Chỉ có thể lướt qua nhau mà không thể bên nhau được!

Bởi tình cảm là thứ chẳng ai quản thúc hay điều khiển được, em đã cố gắng nhưng không được anh à!  Em quyết định dành trọn vẹn tình cảm ấy cho anh! Nhưng không có nghĩa em sẽ tìm đến anh! Dù đã trở về cô đơn nhưng không đồng nghĩa em sẽ tìm đến anh và nói: " Anh hãy đến bên em, em cô đơn rồi!" Em sẽ không như vậy, không như vậy đâu anh à? Chỉ là em muốn dành trọn vẹn tình cảm ấy cho anh, không muốn san sẻ hay giấu nhẹm nó đi, càng không muốn kìm nén nó! Dẫu đau em vẫn chấp nhận!

Nếu bảo em chúc phúc anh, em sẽ chúc phúc! Nhưng lời chúc phúc ấy vô cùng mâu thuẫn, bởi em muốn người có thể làm cho anh nhiều hơn là em chứ không phải là người con gái nào khác!  Bởi anh hạnh phúc em không đành lòng, nhưng nếu anh không hạnh phúc em càng không đành lòng!

Anh đi, Em sẽ đợi, nhưng chỉ đợi anh thôi, không mong anh sẽ đến tìm em! Vì em biết điều ấy sẽ làm cả 2 thêm 1 lần day dứt! EM NHỚ ANH

-Lavender05 Guu-

Đừng nhớ mãi đến mối tình đầu, sẽ làm khổ người đến sau

21 tháng 10 2016 / 2 Comments

Thanh xuân không phải thứ để dành, lưu luyến mãi không dứt. Hạnh phúc có thể mất đi vĩnh viễn vì kỉ niệm của một thời đã qua.

Tối muộn màng tôi nhận được inbox của một cô bạn không thân thiết nhưng cũng không xa lạ.
Những câu chuyện muôn thuở về tình yêu của cô vẫn luôn thu hút tôi một cách lạ kì. Hôm nay chúng tôi nói về mối tình đầu của bạn trai cô.

Cô kể với tôi cô gái ấy là một bức tượng đài sống mà cô không bao giờ có thể chạm vào. Dù cho có thế nào đi chăng nữa, mỗi lần như thế người tổn thương vẫn chỉ là cô.

Họ vẫn có thể gặp gỡ nhau, họ vẫn có thể đi cà phê tâm sự cùng nhau. Họ vẫn quan tâm nhau theo danh nghĩa 2 người bạn. Thế còn cô, cô là gì của anh, người yêu hay chỉ là cái bóng vật vờ anh cần để che lấp đi cái khoảng trống trong trái tim mình. Cô ghen tuông đến phát điên, cãi cọ nhau từng ngày. Và anh mặc nhiên coi chuyện đó không là gì cả!



Thế rồi cô nói với tôi cô đang khóc. Khóc vì tủi thân, hôm nay họ cũng cãi nhau vì anh đi gặp cô gái ấy.
Còn anh, anh có biết anh cũng là mối tình đầu của cô!

Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ im lặng rồi lặng lẽ nhắn lại: "Tình đầu cũng giống như những lần bước chân một mình trên biển cát. Dù bước rất chậm, rất nhẹ nhưng những vết hằn rất sâu".

Đó là thứ có thể buông nhưng không thể quên. Vì mỗi người đều có những kí ức riêng, đẹp đẽ và bình yên. Là suốt đời vẫn nhớ.

Tình cảm là thứ không thể nói rõ ràng, và cũng là chuyện chẳng thể hiểu được. Người trong cuộc có những lý lẽ riêng mà chỉ họ mới có câu trả lời.

Tôi hỏi cô nếu họ cứ tiếp tục như vậy cô sẽ làm gì? Chấp nhận hay từ bỏ anh ấy?
Chấp nhận thì liệu cô có là người cuối cùng xây dựng hạnh phúc cùng anh hay vẫn mãi mang mình ra so sánh với cô gái mang tên mối tình đầu. Buông bỏ thì liệu có đáng?

Lựa chọn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Chia tay rồi thì nên cũng nên chấm dứt. Người sau dù có thế nào thì sự ích kỉ cũng luôn nhen nhóm. Chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bùng sự nhỏ nhen nơi mỗi người.

Nếu tình yêu đủ lớn, niềm tin đủ mạnh tôi tin dù cho là tình đầu hay tình cuối thì chỉ cần yêu hết mình là đủ. Chúng ta đừng sân si quá nhiều! Tình đầu thì cũng là quá khứ. Hiện tại và tương lai đáng giá hơn thứ hoài niệm xưa cũ.

Nếu anh ấy không trân trọng cô như mối tình đầu thì hãy buông bỏ đi. Vì anh ta chỉ đang cần một thứ tình yêu tạm bợ. Không muốn cùng cô xây dựng tương lai thì hà cớ gì cô phải cam chịu sống cảnh san sẻ.

Còn nếu anh ấy là một người tinh tế có thể cân bằng mọi thứ, chỉ rõ cho cô thấy đó là quá khứ còn cô mới là hiện tại là tương lai thì cô hãy bình tĩnh. Hãy thẳng thắn chia sẻ.
Đừng để mất nhau vì cô gái mang tên mối tình đầu. Thật không đáng như thế. Người nặng tình vốn đa cảm. Mà trái tim vốn nhiều ngăn. Tốt hơn hết hãy cất giấu nếu không thể quên. Đừng tổn thương người đến sau vì rung động đầu đời.
Tình đầu trong sáng và đẹp nhưng khó thành nên nó mãi là một nỗi đau. Vì đó là tuổi trẻ! Thanh xuân không phải thứ để dành, lưu luyến mãi không dứt. Hạnh phúc có thể mất đi vĩnh viễn vì kỉ niệm của một thời đã qua.
Có thể thấu hiểu và sẻ chia đâu dễ dàng, nhân duyên và định mệnh đều được sắp đặt sẵn. Tại sao chỉ có thể gọi tên là mối tình đầu. Kết cục đã phơi bày như thế, vậy cứ tốn thời gian và công sức cho cô ấy thì liệu cô ấy có quay lại không.
Ngoảnh mặt mà ôm lấy hạnh phúc phía trước chẳng phải dễ dàng hơn sao? Tình đầu để nhớ và tình cuối để quên, để khắc cốt ghi tâm. Vấn vương suốt một đời.
Nếu có thể hãy là tình cuối!!!

Theo Guu

Ngày tay rời tay

/ No Comments
"Số phận đã đưa đẩy chúng ta về những miền trời xa lạ. Nơi anh ở lại, chỉ có cô đơn và nỗi buồn dai dẳng triền miên, bình yên lười biếng ngủ vùi qua những tháng ngày lo toan, bươn bải. Nơi em trở về, anh nghe nói cuộc sống em đã thêm nhiều đổi khác. Bình lặng và an nhiên. Hẳn là em đã vui và hạnh phúc hơn nhiều, như những lời đã hứa, như những điều chúng ta đã từng khao khát nhưng không thể làm vì nhau. Tiếc rằng lần xa nhau ấy, chúng ta chẳng kịp nói với nhau điều gì hơn ngoài lời chào nhau bâng quơ rồi ngoảnh mặt rời tay. Hai đứa xốc nổi quay đi, khép lại tất thảy những ngày yêu thương vẫn còn dang dở.


Chúng ta đã lại trở về là hai người dưng, chẳng hơn chẳng kém. Sau ngần ấy cuộc chia ly và níu kéo, chúng ta rút cuộc cũng trở về với đúng nghĩa “chưa từng”, trở về để sống tiếp những tháng ngày không nhau. Ừ thì, thà là một lần quay hẳn lưng đi để thôi mủi lòng vướng bận, còn hơn là cứ phải day dứt mãi nhau mà cuối cùng cũng chẳng là gì cả, phải không?

Mọi thứ đổi thay, tay cũng rời tay. Anh đã từng nghĩ, đánh mất em là điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời. Nhưng sau ngần ấy những thăng trầm đã đi qua, anh mới thực sự hiểu ra rằng, có những thứ khi mất đi người ta có thể thay mới. Duy chỉ có niềm tin là vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được. Thế nên, điều nuối tiếc nhất đối với anh lúc này là đã lãng phí quá nhiều thời gian để yêu thương một người mà biết chắc sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình.

Kể từ sau khoảnh khắc buông tay nhau, tất thảy mọi thứ tồn tại xung quanh chúng ta đều đã điềm nhiên trở mình thành cũ. Thế nên, dẫu có chấp nhất đến đâu, Chúng ta vẫn nên để mọi thứ trở về với những gì vốn có. Chúng ta giống như hai đường thẳng, dù không song song, nhưng nếu đã cắt nhau một lần, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể cắt nhau thêm một lần nào nữa.

Tất cả mọi thứ về em, về chúng ta, chỉ đơn giản được gói gọn trong hai từ “hoài niệm”. Chẳng phải để nhớ, cũng chẳng phải để quên. Chỉ là mỗi lần nhắc lại, sẽ không một ai còn cảm giác đau lòng hay luyến tiếc. Có khi, anh lại thấy lòng mình thanh thản và bình yên lạ thường. Bởi dù buồn dù vui, tất cả cũng sẽ trở thành một phần ký ức của quãng đời tuổi trẻ. Vụng dại yêu nhưng chẳng bao giờ hối tiếc.

Sau những ngày yêu, chúng ta lại trở về với điểm xuất phát, như những người chưa từng quen biết. Sẽ lại bước đi trên hai con đường riêng biệt, sống trong thế giới của riêng nhau, và rồi có thể, một ngày nào đó sẽ lại gặp nhau. Chỉ khác là, chúng ta đã quá hiểu về nhau. Vậy nên, cũng chẳng một ai muốn tự làm đau chính mình thêm một lần nữa. Anh có thể vẫn còn thương em, nhưng tình thương ấy không còn là duy nhất..."
-storm-

 Nếu có tâm sự, hãy gửi cho news and nice nhé

Lặng lẽ

/ No Comments
"Anh vẫn thích ngồi cafe một mình và ngắm nhìn đường phố lững thững buông mình theo từng làn khói xe. Anh thích thu mình trong một góc nhỏ yên tĩnh để nhớ về những hoài niệm của ngày cũ xanh xao. Ở đâu đó, anh lại được tìm thấy chính mình, là một vùng ký ức nhàn nhạt về những điều xa xôi diệu vợi, là một thoáng mơ hồ hiện lên hình dung em của những ngày vẫn còn nhau. Một chút nhớ bâng quơ, một chút buồn lơ đễnh.


Đến tận bây giờ anh vẫn thấy mình là một kẻ ích kỉ vô cùng. Anh không thể san sẻ tình thương trong tim mình cho bất kỳ một ai, ngoài em. Anh lại càng không thể nhìn em cười đùa hồn nhiên với những người dưng xa lạ mà không hờn trách ưu tư, anh lo sợ yêu thương nơi em chỉ là nửa vời. Phải chăng anh luôn là một kẻ hẹp hòi và cạn nghĩ!? Bởi tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng bằng niềm tin và sự chân thành thì trước sau cũng như một, chỉ mãi là sự cố chấp và chia lìa đoản hậu.

Những ngày xưa ấy, giờ chỉ còn là những quá vãng ảo ảnh, có đôi lần hiện về trong tiềm thức. Anh không thể ngồi thảnh thơi mà đếm lại hết thảy những kỉ niệm cùng hoài ức xưa cũ đã từng trôi tuột tầm với. Mặc cho cơn mưa kia cứ thoả sức tì hằn vào lòng người những vết lồi lõm chai mòn không thương tiếc. Ngày ấy, với riêng anh là một nỗi buồn dai dẳng.

Đã từng vì nhau, đã từng thề non hẹn biển, nhưng đến cuối cùng vẫn phải cay đắng nhận ra, chỉ là người dưng thân thiết, chưa từng đi xa hơn cái gọi là "quen biết". Vậy thề để làm gì? Hẹn để làm gì?

Vẫn biết ngay từ đầu chỉ là thứ tình cảm huyễn hoặc mà hai đứa lầm tưởng là "tình yêu", tại sao cứ phải mặc sức cào cứa thêm vào tim nhau những vết xước mãi không bao giờ lành lặn. Suy cho cùng, đó cũng chẳng phải là một thứ ảo tưởng mơ hồ nào cả, chỉ đơn giản là một người vì bản tính tham lam nên chấp nhất níu tay, còn một kẻ vì say luỵ men tình nên chẳng đành lòng buông bỏ. Cứ thế, vô tình đẩy nhau vào cuộc chơi trốn bắt, tìm đuổi, mà chẳng biết đâu là điểm dừng. Đến khi chùng chân mỏi gối, liếc mắt nhìn quanh, mới nhận ra rằng, từ đầu chí cuối mình vẫn luôn là một kẻ cô đơn mà không hề hay biết. Giữa chúng ta đã từng có những ngày rộn rã tiếng cười, đã từng mê mải gọi tên nhau trên những cung đường hạnh phúc, đã từng làm tất cả vì nhau, nhưng, đến cuối cùng vẫn không thể yêu nhau.

Anh chênh vênh ngồi nhìn cốc cafe. Chẳng có gì ngoài một màu đen kịt không thấy đáy. Hà Nội ngổn ngang trăm bề, anh loay hoay trăm lối. Cốc cafe biết khi nào có thể nhìn thấy đáy nếu không tự mình nhấp môi uống cạn. Quá khứ biết khi nào cho quên nếu không dứt khoát lìa tay buông bỏ?

Chúng ta có thể làm tất cả cho nhau, nhưng không thể yêu nhau. Anh chẳng có gì trao em ngoài tình thương. Em chẳng để lại gì cho anh ngoài những tổn thương lẫn đau thương hẫng hụt..."

-Storm-

Nếu có tâm sự, hãy chia sẻ với newsandnice nhé

Có những con đường chưa một lần về chung...

20 tháng 10 2016 / No Comments
"Hoài niệm, đến sau cuối dẫu có giữ lại cũng chẳng để làm gì khi ngay cả chút tình thương cho nhau người cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Vậy thì quá khứ ấy sẽ mặc nhiên trở thành một nỗi đau và tình thương xưa là điều anh có cần phải ghi nhớ? Anh chọn cách quên đi để sau này dẫu có vô tình cũng điềm nhiên không phải chạm mặt những nỗi đau ấy thêm một lần nào nữa...

Chiều nay, tôi vô tình gặp lại một người quen cũ của cả hai chúng ta. Thế mới thấy, dải đất hình chữ S này chật hẹp biết bao. Chỉ một cái chớp mắt ngoảnh đầu cũng có thể bắt gặp người quen. Và cũng chỉ thoáng chốc cựa mình, ai biết đâu, một vòng trái đất lại gần nhau đến vậy.


Chiều Hà Nội lững thững buông mình trôi đi trong cái se lạnh cuối thu. Những tiếng cụng ly có thể nghe thấy ở mọi ngóc ngách ngả đường lúc tan tầm. Hai người một trai, một gái nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Những câu hỏi thăm về cuộc sống của nhau, kể cho nhau nghe về những kỷ niệm xưa cũ, và cả những lời trách móc nhau. Tôi lân la hỏi thăm về em. Nhưng những gì mà tôi nhận lại được chỉ là một lời hồi đáp sáo rỗng. Câu trả lời giống như chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt của một kẻ đang ngây ngất men say.

"tìm một người khác mà yêu"

Lời nói ấy cứ ám ảnh, văng vẳng mãi bên tôi. Trong khoảnh khắc, tôi như đứng hình mất vài giây. Phải rồi, cái tôi cần bây giờ là mọi thứ về em, về cuộc sống của em chứ không phải là một lời khuyên can giáo dưỡng đặt đây - ngồi kia.

Cái tôi cần biết bây giờ là liệu Hà Nội có còn chiều chuộng em như những ngày tháng cũ? Em có còn đỏng đảnh yêu kiều như những cơn mưa đám mây chợt đến chợt đi? Hay em có còn cong cớn hờn hờn dỗi dỗi mỗi khi bị tôi mắng vì cái tội hay quên của em?

Tôi biết, chẳng có lời nguỵ biện nào là trọn vẹn cho sự đánh mất và tiếc nuối. Cũng chẳng tình yêu nào có thể tồn tại trong sự tham lam và ích kỉ của một người. Tôi trách mình khi ấy cứ dửng dưng quay đi mà không một lần tìm tay níu lại.

Phố càng về khuya càng náo nhiệt. Cuộc sống mưu sinh cứ thế trôi đi theo tiếng cười nói giòn dã của những gã thanh niên nồng nặc men say lướt khướt. Tất cả tưởng như không bao giờ dừng lại. Thực ra Hà Nội là vậy, luôn năng động và ồn ào, khác với dáng vẻ kiêu sa, chậm rãi mà nhiều người vẫn tưởng. Nhưng dù là ở đâu, giữa tôi và em vẫn luôn là hai thế giới riêng biệt.

Có những người xa nhau vạn dặm, một thoáng chớp mắt là có thể nhìn thấy nhau. Tôi và em từng sống cùng một thành phố, vậy mà giờ đến cả con đường cũng chẳng một lần về chung..."


-st0rm-